Home / MẸ HẰNG CỨU GIÚP / Đức Mẹ Maria cầu nguyện (Trong Tin Mừng Luca)

Đức Mẹ Maria cầu nguyện (Trong Tin Mừng Luca)

Trong bốn sách Phúc Âm, các thánh sử đều nói rất ít về sự cầu nguyện của Mẹ Maria. Nhưng chắc chắn chúng ta đều nhận biết, Đức Maria là một nhân vật cầu nguyện liên lỉ và sâu đậm nhất và luôn luôn suy đi nghĩ lại trong lòng.

Khởi đầu chương một, thánh Luca cho chúng ta được chiêm ngưỡng hình ảnh Đức Maria cầu nguyện thật đẹp, trong dịp Đức Mẹ Maria đến thăm bà chị họ, đã lớn tuổi mà được Thiên Chúa cho thụ thai, trong nỗi vui mừng gặp nhau, cùng lúc thai nhi trong dạ Mẹ đang dần lớn, Đức Maria đáp lời khen của người chị Elisabeth, Maria hân hoan mở lời Ngợi Khen Đức Chúa, đã làm những điều kỳ diệu cho chính bản thân mình, một nữ tỳ hèn mọn: ”Linh hồn tôi ngợi khen Đức Chúa, thần trí tôi hớn hở vui mừng vì Thiên Chúa, Đấng Cứu Độ tôi. Phận nữ tỳ hèn mọn, Người đoái thương nhìn tới; từ nay, hết mọi đời sẽ khen tôi diễm phúc. Đấng toàn Năng đã làm cho tôi biết bao điều cao cả, danh Người thật chí thánh chí tôn! Đời nọ tới đời kia, Chúa hằng thương xót những ai kính sợ Người. Chúa dơ tay biểu dương sức mạnh, dẹp tan phường lòng trí kiêu căng. Chúa hạ bệ những ai quyền thế, Người nâng cao mọi kẻ khiêm nhường. Kẻ đói nghèo Chúa ban của dư đầy, người giàu có lại đuổi về tay trắng. Chúa độ trì Israel, tôi tớ của Người, như đã hứa cùng cha ông chúng ta, vì Người nhớ lại lòng thương xót dành cho tổ phụ Abraham và cho con cháu đến muôn đời” (Lc 1,46-55).

Đức Maria đã không hát lên bài ca ”Ngợi Khen” vào lúc Sứ Thần truyền tin cho Đức Mẹ, vì lúc bấy giờ Mẹ đang rất ngỡ ngàng, xao xuyến, hoảng hốt không hiểu Sứ Thần muốn nói gì, dạy điều chi, vì Đức Mẹ không thể tưởng tượng được mình là một nữ tỳ hèn mọn, như mọi thiếu nữ bình thường ở Israel, thì làm sao mà có thể là một Đấng đầy ân sủng, Đức Chúa ở cùng bà. Đức Maria bàng hoàng, bén lẽn, làm thế nào mà kẻ hèn mọn này lại được Thiên Chúa đoái thương, ban cho đầy ân sủng của Ngài!?.

Đức Maria nghe lời ấy, bà rất bối rối, và tự hỏi lời chào như vậy có nghĩa gì” (Lc 1,28-29). Sứ thần yên ủi Mẹ: ”Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa”. Và này … (…)… (Lc 1,30-33). Tuy ngỡ ngàng với chút lo sợ, nhưng nhờ có đức tin mạnh mẽ của cô gái nhân đức đạo hạnh, với một lòng phó thác tuyệt đối vào Đức Chúa, Mẹ Maria thưa với Sứ Thần: ”việc ấy sẽ xảy ra cách nào, vì tôi không biết đến việc vợ chồng” (Lc 1,35).

Luca không ghi chép Đức Mẹ cầu nguyện vào lúc nào, như thế nào, nhưng chúng ta biết chắc rằng, sau khi được truyền tin, Mẹ Maria cầu nguyện sốt sắng hơn trong thinh lặng với con tim đang ngỡ ngàng bàng hoàng của Mẹ, vì Mẹ đã thưa ”xin vâng” với Sứ Thần (x. Lc 1,38). Từ đó, Thánh Thần ngự xuống trên bà, và với quyền năng của Đấng Tối Cao rợp bóng trên bà, Mẹ cầu nguyện âm thầm sâu lắng trong thinh lặng với Đức Chúa để biết, để hiểu, để yêu, để cảm nghiệm, để sống âm thầm với những lời của Sứ Thần truyền.

Đức Maria đã liên lỉ cầu nguyện với Sách Thánh trong thinh lặng thì Bà mới có thể bộc phát hân hoan hát lên những lời cầu nguyện ngợi khen Đức Chúa, những lời đã được ghi chép trong các sách Thánh Vịnh: như ”Chúc tụng Chúa vì Người nghe tiếng tôi khấn nguyện. Chúa là sức mạnh, là khiên che chở tôi, lòng tôi đặt tin tưởng nơi Người. Tôi đã được Người thương trợ giúp, nên lòng tôi vui mừng hoan hỉ, cất cao tiếng hát tạ ơn Người” (Tv 28,6-7). ”Bởi vì Chúa nhân hậu, muôn ngàn đời Chúa vẫn trọn tình thương, qua bao thế hệ, vẫn một nền thành tín” (Tv 100,5).

 

Nhờ cầu nguyện liên lỉ trong tâm hồn, kết hợp mật thiết với Đức Chúa và cầu nguyện âm thầm, lắng nghe với từng biến chuyển của tế bào trong châu thân, Đức Maria suy đi gẫm lại về những sự mầu nhiệm của Thiên Chúa trao cho, các mầu nhiệm đó là có thật, là sự thật đang gắn liền với bản thân của Mẹ. Em bé trong cung lòng Mẹ mỗi ngày mỗi lớn bao nhiêu, thì đức tin, đức cậy, đức mến trong Mẹ mỗi ngày mỗi lớn lên bấy nhiêu, dưới ánh sáng của Chúa Thánh Thần bao phủ dịu dàng trong tất cả trí tâm thân, Mẹ có một niềm vui lớn trong tâm hồn, một niềm vui không diễn tả nổi bằng lời, một niềm vui linh thiêng choáng ngợp tâm hồn và thể xác, nên Mẹ Maria lên đường vội vã đến miền núi thăm viếng bà chị Elisabeth đang mang thai 6 tháng.

Em bé trong bụng bà Elisabeth nhảy mừng khi gặp em bé Giêsu trong cung lòng Mẹ Maria đến thăm. (x. Lc 1,41). Nghe tiếng Mẹ Maria chào, bà Elisabeth liền vui mừng lên tiếng ngợi khen Chúa: ”Em thật có phúc, vì đã tin rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em”(Lc 1,42-45). Lúc bấy giờ niềm vui của Mẹ Maria òa vỡ và đã bộc phát ra lời ”Ngợi Khen” Magnificat đã chất chứa trong lòng, đã ghi khắc trong tim những ngày tháng qua.

Mẹ Maria đã luôn cầu nguyện âm thầm trong thinh lặng với con tim, nên khi sinh hạ Chúa Giêsu trong hang bò lừa, Đức Mẹ đã vẫn một lòng gẫm suy và ca ngợi về đường lối của Đức Chúa và kế hoạch của Người trên Giêsu của Người và trên bổn phận sứ vụ Mẹ đang đảm nhận. Ngay khi Đức Mẹ nghe các người chăn chiên đến thờ lạy Chúa Hài Đồng, thuật chuyện Sứ Thần báo cho biết Đấng Cứu Độ đã sinh raMẹ hằng ghi nhớ mọi kỷ niệm ấy, và suy đi nghĩ lại trong lòng.(Lc 2,19). Suy đi nghĩ lại trong lòng là một cách cầu nguyện kết hợp mật thiết nhất với Thiên Chúa của Mẹ Maria, là một đặc trưng cầu nguyện của Mẹ, nhất là từ ngày Sứ Thần truyền tin cho Đức Mẹ lãnh nhận một sứ mệnh quan trọng cho dân riêng của Chúa. Vì thế Đức Mẹ Maria đã không buồn rầu hay tủi hổ khi hạ sinh ”Con Thiên Chúa” nơi nghèo hèn thiếu thốn cô đơn, đức tin, đức cậy, đức mến của Mẹ đã bão hòa được mọi suy nghĩ của con người đời thường.

Nhờ cầu nguyện liên lỉ kết hiệp mật thiết với Thiên Chúa nên Mẹ Maria cũng không ngạc nhiên gì khi Giêsu 12 tuổi nói với cha mẹ: ”Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà Cha con sao?” (x. Lc 2,49) dù lúc bấy giờ, Mẹ Maria và Thánh Giuse chẳng hiểu Giêsu nói gì, khi hai ngài tìm thấy Giêsu đang đối đáp với các kinh sư và tư tế trong Đền Thờ, sau ba ngày tất tả đi tìm con.

Và ngay cả khi Mẹ Maria can đảm đứng dưới chân thập giá, Bà đã và đang cùng chịu khổ nạn với Con Mình cả trong tâm hồn lẫn thể xác, tâm can đang bị xé nát, đau thương chứng kiến Con Mình vác thập giá khổ ải và đang chết treo như kẻ nô lệ, vô cùng thảm thiết đau khổ, Bà cũng không thể hiểu nổi ”Con Thiên Chúa” mà phải chịu như vậy để đẹp lòng Đức Chúa ư!?.. Dù một lưỡi gươm đang đâm thấu qua lòng Bà (Lc 2,35a), Đức Maria vẫn bình an, bình tâm, bình tĩnh, vì luôn biết rằng đường lối của Đức Chúa đầy mầu nhiệm kỳ diệu, hơn nữa Đức Chúa đã phán: ”Trời cao hơn đất chừng nào, thì đường lối của Ta cũng cao hơn đường lối các ngươi, và tư tưởng của Ta cũng cao hơn tư tưởng các ngươi chừng ấy” (Is 55,9).

Lạy Thiên Chúa Ba Ngôi, để đáp lại tình yêu và lòng thương xót của Cha, xứng đáng là môn đồ của Chúa Giêsu, xin Thánh Thần Chúa giúp con cầu nguyện liên lỉ, suy đi nghĩ lại trong lòng như Mẹ Maria, để con luôn sống đẹp ý Ngài. Amen.

Elisabeth Nguyễn

0

Check Also

Về với Mẹ Hằng Cứu Giúp những ngày đầu năm

Trong những ngày này, mỗi ngày lại có những đoàn hành hương về với Mẹ …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *