Home / MỤC VỤ / Bảo vệ sự sống / Lời của một thai nhi bị phá

Lời của một thai nhi bị phá

Mẹ ơi! Ngày hôm nay, thật không thể tin được

Mẹ lại để cho lũ man rợ giết con

Cái lũ giết người không biết gớm tay ấy

Đoạt lấy mạng người chỉ vì kế sinh nhai

Ôi! Nhắc đến đây con ớn lạnh cả sống lưng

Hỡi ai kia, mong bạn rộng lòng mà đọc lại

Lời tôi mới nói cách đây chỉ hai dòng

Ớn lạnh!

Làm người…

Đáng trân quý lắm, chứa chan trong tâm hồn

Dù cho miệng lưỡi nói ngàn lời cao đẹp

Dù cho trước mặt có làm muôn điều lành

Mà tâm hồn thì toàn những điều chẳng tốt

Người ấy đáng để ta trân trọng chăng?

Huống hồ chi, lũ “bác sĩ” thích phá thai

Với lời xảo biện muốn giúp đỡ mọi người?

Vẫn còn ớn lạnh!

Mẹ ơi, sao mẹ lại nỡ muốn con chết

Trong khi hình hài con còn chưa vẹn toàn?

Chẳng lẽ vì hạt giống chưa mọc thành cây

Mà bảo rằng hạt giống chẳng đáng trân quý?

Huống hồ gì con chẳng phỉa một “cục máu”

Con đây là một con người không thể chối

Nếu không thì con là gì để thành người?

Mẹ!!

Hạt giống đem gieo xuống đất thì thành cây

Mang lại sự sống, ích lợi cho muôn loài

Chứ còn thân con bị phanh ra nhiều mảnh

Vứt vào lề đường, bãi rác bởi tay ai

Sau đó bị quên hoặc ai đó gặp được

Mang thân kia vào hộp quan tài bé tí

Chôn xuống đất rồi, không thể làm gì đâu!!!

Mẹ à!

Không thể nói được thì không phải người ư?

Còn những con người bị câm trên đời?

Không nhìn được thì không phải người ư?

Còn những con người bị mù trên đời này?

Không phản kháng được thì không phải người ư?

Còn những con người bị liệt toàn thân kia?

Còn con thế nào? Mẹ xem con ra sao?

Con muốn nói với mẹ rằng…

Con muốn lên nhân gian, làm người có ích

Mang lại hơi ấm tình thương cho mọi loài

Mang lại câu thơ, tiếng hát chứa thiện lương

Đẩy lùi hết những thứ xấu xa, đen tối

Dẹp hết những thứ dụ dỗ người thành ác

Mà cứ tưởng rằng mình đang thành người lành

Mẹ ơi, con thật sự là rất muốn!

Mẹ!!!

Mẹ trả tiền cho những tên máu lạnh kia

Giết bao sinh mạng chỉ vì kế sinh nhai

Vì tiền được trả, chúng mới tiếp tục được

Rồi lại có tiền, chúng lại tiếp tục giết

Vậy là bao sinh mạng đã bị giết hại

Vì những cọc tiền tiếp tay cho chúng?

Con nói có đúng chứ hỡi mẹ của con ơi?

 

Mẹ ơi, nếu mẹ bị trầy da, chảy máu

Hay bị phỏng, bị đau đớn một chút

Có lẽ mẹ cũng đã thấy khó để chịu rồi

Vậy còn con, bị phanh thay ra thành từng mảnh

Và cũng chẳng thể chết được ngay tức khắc

Thân con, từng mảnh thịt từ từ bị kéo ra

Mẹ nghĩ con sẽ cảm thấy như thế nào?

Mẹ!!

Vì kinh tế, mẹ chẳng thể nuôi con tốt

Nên mẹ mới giết luôn đứa con này ư?

Con thấy chết vì đói, sướng hơn phanh thây

Vì con tật nguyền, mẹ “sợ con bị khổ?”

Nên mẹ mới giết đứa con này ư?

Không thiếu người giết con họ “vì tương lai”

Mà tương lai họ đã trở nên u ám.

 

Hoa mai kia, lẽ ra con đã được ngắm

Cảnh quê hương, lẽ ra con đã chiêm ngưỡng

Đêm trung thu, con muốn cầm đèn đi chơi

Đáng lẽ ra con đã được hòa mình với bạn

Được ba mẹ ôm chặt với tình yêu thương

Tiếng hát trẻ thơ, con muốn hòa vào đó

Tiếng đọc bài râm ran, giọng con ở đâu?

Những mảnh đời, giờ con làm sao giúp?

Mẹ!!!

Đời người, lấy lương thiện làm gốc rễ

Không có lương thiện, thế giới như địa ngục

Mẹ à, mẹ đã gạt tâm lương thiện đi

Để con bị giết một cách thảm thương quá!

Sao mẹ lại nỡ để những lẽ xảo biện

Giải thích cho tâm chẳng thiện kia của mẹ?

Con bị giết bởi chính người mẹ của mình

Tâm con như đã nát vụn!

 

Hi vọng cho một ngày nào đó tội ác chấm dứt…

Thân xác kia, lạnh lẽo nằm nơi mồ chung

Ở đó, dù nắng nóng vẫn thấy lạnh người

Liệu ai đó sẽ để tâm ghi nhớ?

Tội của lũ “bác sĩ” sẽ được ghi nhận?

Công lý, liệu có được ban hành ngày nào đó?

Không biết!

Bạn đọc Truyền Thông Thái Hà gửi

 

 

0

Check Also

Xuống đường đi bộ Bảo Vệ Sự Sống ngày 08.03

Thái Hà (08.03.2019) – Khoảng 40 bạn trẻ thuộc Nhóm Bảo Vệ Sự Sống Thái …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *