Home / BÀI GIẢNG & SUY NIỆM / Ơn nhận biết Chúa – Thứ Tư tuần II Phục Sinh

Ơn nhận biết Chúa – Thứ Tư tuần II Phục Sinh

Nếu những vết thương trên thân thể Đức Giêsu còn tồn tại mãi, là vì Người muốn nhân loại, từ đời nọ đến đời kia, biết tình yêu và lòng thương xót của Thiên Chúa sẽ luôn dành cho họ.

Thiên Chúa đã không để cho con người tội lỗi phải chết trong tội, không muốn để con người phải chịu như những gì Đức Giêsu phải chịu, như thể Thiên Chúa yêu con người hơn cả chính Con Một của mình, hơn cả bản thân mình.

Vì thế, Thiên Chúa có tên là Tình Yêu. Tình yêu là bản chất và cũng là phẩm chất của Thiên Chúa. Người có khát khao cháy bỏng là muốn thể hiện Tình yêu trường cửu, như ngọn lửa thần thuần khiết rực cháy ấy cho đối tượng Người yêu thương là nhân loại, qua Người Con Một là Đức Giêsu. Ban Người Con Một cho thế gian, Thiên Chúa như trút hết, tặng hết, để trở nên như “không còn gì.”

Tưởng rằng tội lỗi của nhân loại ngu si có thể dập tắt được ngọn lửa thần tình yêu ấy khi từ khước, phản bội, nhưng trái lại, điều đó càng làm Tình Yêu Thiên Chúa bùng cháy, bằng cứ là Thiên Chúa vẫn yêu thế gian.

Tình Yêu vĩnh cửu bị nhân loại chối từ đã trở nên Lòng Thương Xót “được giương cao”, tồn tại đến muôn đời muôn thuở. Chính Thiên Chúa đã đi bước trước để hàn gắn và chữa lành, để tha thứ và giao hòa, để phục hồi và tái sinh.

Được Thiên Chúa Yêu thương, điều ấy thật cao quý đối với con người, nhưng phải cung chiêm sự vĩ đại của Thiên Chúa, Đấng đã Yêu cho đến cùng, và chính Người Con đã thực hiện “cho đến cùng”

Tình Yêu ấy, thì mới hiểu thế nào là Tình yêu Thiên Chúa. Trên thân thế nát tan của Đấng chịu đóng đinh trên thập giá, mọi vết thương tàn phá những vẻ đep mỹ miều của Con Thiên Chúa làm người, nhưng vẫn không xoá được sự tinh khôi, nét cao thượng và sự lớn lao của Tình yêu bất diệt và Lòng Xót Thương vĩnh cửu của Thiên Chúa. Người muốn được con người nhìn nhận và đáp trả với con tim trọn vẹn yêu thương.

Tình Yêu Thiên Chúa nơi Đức Giêsu không lên án, dù con người đáng bị lên án; Tình Yêu ấy luôn tha thứ, dù con người không đáng hưởng ơn thứ tha, nhưng dẫu con người có cứng lòng từ khước, trên thân thể nát tan của Đấng chịu đóng đinh trên thập giá, mọi vết thương mãi mãi tuôn trào Tình Yêu của Thiên Chúa, mãi mãi là tiếng kêu gào từ trong Trái Tim Xót Thương bị đâm thâu. Thiên Chúa là nguồn mọi sự thiện hảo, nguồn cội của hạnh phúc.

Nhưng sao Người mãi thao thức, chẳng được thỏa chí, toại lòng? Vì sao Trái Tim Người không bao giờ được chữa lành, mà vẫn mở ra như chờ mong, khao khát? Nếu con người đã gây ra những vết thương trên thân thể Con Yêu Dấu của Thiên Chúa, thì chính con người phải chữa lành những vết thương ấy, bằng tình yêu nhỏ bé của mình, bằng sự thống hối đền đáp tình yêu?

Những ai từ khước Tình Yêu cao cả Thiên Chúa bày tỏ nơi Đức Giêsu, họ chỉ là kẻ đang tồn tại, không phải là những người đang sống và đáng được hưởng sự sống đời đời.

Lm. Giuse Ngô Văn Kha, DCCT

0

Check Also

Chúa Nhật Tuần XXXIII Thường Niên: Hãy kiên trì

Thái Hà (17.11.2019) – Nhân có mấy người nói về Đền Thờ được trang hoàng bằng …

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *