Thái Hà (29.03.2026) – […] Khi đến nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ, chúng cho Người uống rượu pha mật đắng, nhưng Người chỉ nếm một chút mà không chịu uống. Đóng đinh Người vào thập giá xong, chúng đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau. Rồi chúng ngồi đó mà canh giữ Người.
Phía trên đầu Người, chúng đặt bản án xử tội viết rằng: “Người này là Giê-su, vua dân Do-thái.” Cùng bị đóng đinh với Người, có hai tên cướp, một tên bên phải, một tên bên trái.
Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu vừa nói: “Mi là kẻ phá được Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, hãy cứu lấy mình đi! Nếu mi là Con Thiên Chúa, thì xuống khỏi thập giá xem nào!”. Các thượng tế, kinh sư và kỳ mục cũng chế giễu Người mà nói: “Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. Hắn là vua Ít-ra-en! Hắn cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, chúng ta tin hắn liền! Hắn cậy vào Thiên Chúa, thì bây giờ Người cứu hắn đi, nếu quả thật Người thương hắn! Vì hắn đã nói: Ta là Con Thiên Chúa!”. Cả những tên cướp cùng bị đóng đinh với Người cũng sỉ vả Người như thế.
Từ giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ cả mặt đất, mãi đến giờ thứ chín. Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng: “Ê-li, Ê-li, lê-ma xa-bác-tha-ni”, nghĩa là “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?”. Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói: “Hắn ta gọi ông Ê-li-a!”. Lập tức, một người trong bọn chạy đi lấy miếng bọt biển, thấm đầy giấm, buộc vào đầu cây sậy và đưa lên cho Người uống. Còn những người khác lại bảo: “Khoan đã, để xem ông Ê-li-a có đến cứu hắn không!” Đức Giê-su lại kêu một tiếng lớn, rồi trút linh hồn. (Mt 26,14-27,66)

Đức Thánh Cha Phanxicô đã từng nói rằng: ”Thiên Chúa không làm chúng ta thất vọng! Người là Thiên Chúa luôn đến, đừng quên điều này: Thiên Chúa là Đấng luôn đến, liên tục đến. Chúa không bao giờ làm thất vọng”.
Bài Tin Mừng hôm nay thuật lại biến cố Thương Khó của Đức Giêsu, từ thời điểm Người bị điệu ra trước mặt tổng trấn Philatô cho đến khi Người trút linh hồn, và kết thúc là lời tuyên xưng của viên đại đội trưởng: “Quả thật ông này là Con Thiên Chúa”. Điều mà chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy trong suốt trình thuật, đó là sự bất công: một tên tù khét tiếng là Baraba thì được tha bổng; còn Đức Giêsu, một con người vẹn toàn, vô tội lại bị tố cáo, kết án, nhục mạ và chết như số phận của những tên gian ác Lời Đức Giêsu lớn tiến kêu lên “Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?”, vọng lại lời trong thánh vịnh 22 của những con người hiền lành bị áp bức kêu lên Thiên Chúa. Đó được xem như là lời của một con người trong xác phàm yếu đuối khi đối diện với cái chết. Nhưng đối với Đức Giêsu, đó không phải là một lời tuyệt vọng, nhưng là lời phó thác cho Thiên Chúa là Cha của Người. Lời đó hàm chứa một sự vâng phục trọn vẹn thánh ý Chúa Cha và giờ đây được hoàn tất trên Thập giá.
Như vậy, tâm tình mà mỗi người chúng ta cần phải có trong cuộc sống là trong bất cứ hoàn cảnh nào, cho dù là đau khổ tột cùng đi chăng nữa, chúng ta cũng cần biết hướng nhìn lên Thiên Chúa, cũng như phó thác tất cả cho sự quan phòng đầy yêu thương của Người. Có thể, chúng ta mới thấy được ý nghĩa của đau khổ là được thông phần vào cuộc Thương Khó của Đức Giêsu. Một khi chúng ta hướng lên Chúa với niềm tin mãnh liệt, chắc chắn Người “sẽ không ngoảnh mặt làm ngơ”.
Cầu nguyện: Lạy Chúa, xin cho chúng con là những lữ thứ trên trần gian này, biết luôn tin tưởng, cậy trong và phó thác vào Chúa, vì chỉ nơi Ngài, chúng con mới có thể tìm thấy sự sống đời đời. Amen.
Suy niệm Tin Mừng hằng ngày,
Chấm nối chấm…
Nhà Thờ Thái Hà