Chúa Nhật Tuần V Thường Niên: Chính Thầy là sự sống

Thái Hà (22.03.2026) – Có một người bị đau nặng, tên là La-da-rô, quê ở Bê-ta-ni-a, làng của hai chị em cô Mác-ta và Ma-ri-a. Cô Ma-ri-a là người sau này sẽ xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Anh La-da-rô, người bị đau nặng, là em của cô. Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng.” Nghe vậy, Đức Giê-su bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh.”

Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô.

Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê!” Các môn đệ nói: “Thưa Thầy, mới đây người Do-thái tìm cách ném đá Thầy, mà Thầy lại còn đến đó sao?” Đức Giê-su trả lời: “Ban ngày chẳng có mười hai giờ đó sao? Ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì thấy ánh sáng mặt trời. Còn ai đi ban đêm, thì vấp ngã vì không có ánh sáng nơi mình!”

Nói những lời này xong, Người bảo họ: “La-da-rô, bạn của chúng ta, đang yên giấc; tuy vậy, Thầy đi đánh thức anh ấy đây.” Các môn đệ nói với Người: “Thưa Thầy, nếu anh ấy yên giấc được, anh ấy sẽ khỏe lại.” Đức Giê-su nói về cái chết của anh La-da-rô, còn họ tưởng Người nói về giấc ngủ thường. Bấy giờ Người mới nói rõ: “La-da-rô đã chết. Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó, để anh em tin. Thôi, nào chúng ta đến với anh ấy.” Ông Tô-ma, gọi là Đi-đy-mô, nói với các bạn đồng môn: “Cả chúng ta nữa, chúng ta cũng đi để cùng chết với Thầy!”

Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. Bê-ta-ni-a cách Giê-ru-sa-lem không đầy ba cây số. Nhiều người Do-thái đến chia buồn với hai cô Mác-ta và Ma-ri-a, vì em các cô mới qua đời. Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà. Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy.” Đức Giê-su nói: “Em chị sẽ sống lại!” Cô Mác-ta thưa: “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết.” Đức Giê-su liền phán: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không?” Cô Mác-ta đáp: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian.”

Nói xong, cô đi gọi em là Ma-ri-a, và nói nhỏ: “Thầy đến rồi, Thầy gọi em đấy!” Nghe vậy, cô Ma-ri-a vội đứng lên và đến với Đức Giê-su.30 Lúc đó, Người chưa vào làng, nhưng vẫn còn ở chỗ cô Mác-ta đã ra đón Người. Những người Do-thái đang ở trong nhà với cô Ma-ri-a để chia buồn, thấy cô vội vã đứng dậy đi ra, liền đi theo, tưởng rằng cô ra mộ khóc em.

Khi đến gần Đức Giê-su, cô Ma-ri-a vừa thấy Người, liền phủ phục dưới chân và nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.” Thấy cô khóc, và những người Do-thái đi với cô cũng khóc, Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến. Người hỏi: “Các người để xác anh ấy ở đâu?” Họ trả lời: “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem.” Đức Giê-su liền khóc. Người Do-thái mới nói: “Kìa xem! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy!” Có vài người trong nhóm họ nói: “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư?” Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. Đức Giê-su nói: “Đem phiến đá này đi.” Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày.” Đức Giê-su bảo: “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con.” Nói xong, Người kêu lớn tiếng: “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!” Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi.” (Ga 11,1-45)

Sự chết là một quy luật tất yếu với con người. Tuy nhiên, theo đức tin Kitô giáo, đók hông phải là dấu chấm hết, nhưng là đường dẫn vào đời sống mới – đời sống vĩnh cửu.

Đoạn Tin Mừng hôm nay kể về việc Đức Giêsu làm cho Ladarô đã chết chôn trong mồ được sống lại. Đây là dấu lạ thứ bảy và cuối cùng của Đức Giêsu mà Tin Mừng Gioan thuật lại. Dấu lạ này cho thấy uy quyền vượt trên sự chết của Đức Giêsu; từ đó, tiên báo việc chính Người cũng sẽ chết và sống lại. Như Ladarô đã chết thì Đức Giêsu cũng đón nhận cái chết, vì Người đã mang lấy trọn vẹn bản tính nhân loại nơi mình. Ladarô đã sống lại và cuộc sống của anh chỉ kéo dài thêm một thời gian. Còn khi Đức Giêsu sống lại, thì không bao giờ Người chết nữa. Bởi vì, chính Người là Con Thiên Chá, là “sự sống lại và là sự sống”. Điều này đem lại niềm hy vọng về sự sống đời đời cho những ai tin vào Đức Giêsu, như chính Người đã hứa. Sự sống đời đời mà Đức Giêsu đã hứa ban không phải là sự sống mãi mãi ở trần gian này, nơi còn bất toàn và giới hạn, nhưng là sự sống ở trong Thiên Chúa, nơi con người nhận biết Thiên Chúa chân thật, nơi tràn ngập tình yêu và hạnh phúc với Đức Giêsu Kitô, Con Thiên Chúa.

Tin Mừng hôm nay đã mời gọi chúng ta đón nhận cái chết thể lý như là điều hiển nhiên của thân phận con người. Và hơn thế nữa, trong Đức Kitô Phục Sinh, chúng ta yêu mến, tin tưởng và hy vọng vào một cuộc sống vĩnh hằng mai sau. Nơi đó, chúng ta có được hạnh phúc đích thực; nơi đó, chúng ta được sống với Đức Kitô. Như thế, đứng trước cái chết, niềm tin vào Đức Kitô sẽ giúp chúng ta vượt trên những thất vọng và lo âu, để luôn tin tưởng lạc quan bước vào cuộc sống mới.

Cầu nguyện: Lạy Chúa Giêsu, chúng con tin Chúa đã chết và sống lại thật. Xin dạy chúng con biết từ bỏ những đam mê, quyến luyến với tội lỗi; để chúng con hân hoan tiến bước về nước Chúa trong ngày sau hết. Amen.

Suy niệm Tin Mừng hằng ngày,
Chấm nối chấm…