CHIỀU CHỦ NHẬT BUỒN

Cốc cốc cốc. Tôi đang trong phòng chuẩn bị ra dâng Lễ cuối cùng trong ngày Chúa Nhật thì có tiếng gõ cửa phòng vang lên. Mở cửa, tôi thấy một cặp vợ chồng đang dìu nhau. Người chồng trông dáng vẻ mệt mỏi. Có lẽ anh luôn trong tình trạng say xỉn. Mới ngoài ba mươi mà trông anh như một cụ già. Anh bước đi không vững, phải níu lấy tay vợ mới giữ được thăng bằng. Tôi mời họ vào phòng khách và bắt đầu cuộc trò chuyện.
Chị vợ kể với tôi về hoàn cảnh gia đình. Đã nhiều ngày nay anh như người bị ma nhập. Lúc nào cũng sẵn sàng cầm dao dọa giết vợ. Anh không cho vợ và các con đi làm. Gia đình anh chị sinh được hai cháu trai đều ngoan ngoãn hiền lành. Vì gia cảnh nên các cháu đều bỏ học sớm để đi làm. Nhiều đêm chị không ngủ được. Cuộc sống gia đình thật chẳng khác nào địa ngục. Kể từ sau Tết, anh cấm chị đi Lễ. Nếu chị có lén lút đi thì khi về cũng không thoát được một trận cuồng phong của anh. Đã có lúc chị muốn chia tay. Nhưng nghĩ đến các con, nghĩ đến giao ước hôn nhân, chị lại quyết định ở lại. Chị không ngừng cầu nguyện cho anh. Và hôm nay, chiều chủ nhật, anh đồng ý lên gặp Cha xứ để xin xưng tội. Nhìn vào ánh mắt của chị, tôi thấy một sức chịu đựng thật mạnh mẽ. Đàn ông nhiều khi được coi là phái mạnh nhưng theo quan điểm của tôi thì chưa chắc. Sức chịu đựng của phụ nữ có khi mạnh hơn đàn ông nhiều lần. Chị là một minh chứng hùng hồn.
Câu chuyện đã diễn ra được vài tuần nhưng nó cứ ám ảnh tôi. Không biết trong cuộc đời này, còn bao nhiêu gia đình đang có hoàn cảnh tương tự. Cuộc sống vốn đã khó khăn nhưng sao người ta không biết thương nhau mà cứ làm khổ nhau. Tôi nhớ hồi còn học ở Chủng viện, có một Cha giáo đã chia sẻ: Cuộc sống đã quá khổ, mình còn gây khổ cho nhau thêm làm chi nữa? Ngày mới yêu, sao mọi thứ tuyệt vời thế. Nhưng thời gian trôi đi, mọi thứ như bị xóa nhòa. Tình yêu cũng cứ thế mà vụt bay. Chỉ còn lại nỗi cơ cực và cay đắng. Tác giả thánh vịnh 90 đã diễn tả thật hay thân phận của con người: “Tính tuổi thọ trong ngoài bẩy chục, mạnh giỏi chăng là được tám mươi mà phần lớn là gian lao khốn khổ, cuộc đời thấm thoát, chúng con đã khuất rồi”. (Tv 90,10).
Tôi cầu nguyện cho anh chị và gia đình. Hy vọng sau buổi gặp và xưng tội, anh sẽ có một cuộc sống mới. Anh sẽ tin yêu phó thác nơi Chúa hơn. Vợ và các con anh sẽ bớt khổ hơn. Hy vọng là thế nhưng sao tôi vẫn thấy một nỗi buồn dâng lên. Tôi nghe lại ca khúc “Lời buồn thánh” của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. “Chiều chủ nhật buồn, nằm trong căn gác đìu hiu…” Bài hát như một cái gì đó cứa vào lòng người. Nó đem lại cho tôi một cái gì đó thật khó tả. Có lẽ nhạc sĩ họ Trịnh đã nói hộ lòng người về nỗi buồn của buổi chiều Chúa Nhật. Không cần phải nằm trong căn gác đìu hiu mới buồn, mà có khi ở ngay giữa phố thị, người ta vẫn thấy buồn. Phải chăng người ta buồn vì mai lại một ngày mới phải đi làm, hay người ta buồn vì kết thúc một ngày vui chơi mà tâm hồn vẫn trống rỗng? Tôi thì buồn vì còn nhiều phận người gian nan. Tôi ước mong mỗi người sẽ thức tỉnh để ít ra nếu chưa làm cho nhau được hạnh phúc thì cũng ngừng gây đau khổ cho nhau. Và như thế cuộc đời này sẽ bớt buồn hơn.
—————-
Lời từ cõi lặng
Lm. Giuse Tạ Xuân Hòa
NHỮNG BÀI VIẾT LIÊN QUAN:
Nhà Thờ Thái Hà