
Giữa một vụ hỏa hoạn kinh hoàng xảy ra tại một quán bar trượt tuyết ở Thụy Sĩ trong đêm Giao Thừa, khiến tới 47 người thiệt mạng – phần lớn là thiếu niên và thanh niên – cả thế giới đã bàng hoàng và đau xót. Tuy nhiên, giữa mất mát khủng khiếp ấy, một khoảnh khắc đặc biệt đã thu hút sự chú ý của nhiều người – không phải để làm nhẹ đi nỗi đau, nhưng để nhắc nhớ rằng ân sủng đôi khi vẫn hiện diện một cách lạ lùng và dịu dàng ngay trong thảm kịch.
Theo báo Daily Mail, một nhân chứng tên Laetitia Place đã thuật lại rằng có một chàng trai trẻ bị mắc kẹt giữa biển lửa, nhưng đã bình tĩnh nắm chặt cây Thánh Giá trong tay.
“Một người bạn của tôi không thể thoát ra ngoài. Cậu ấy chỉ ngồi xuống và nắm lấy cây thập giá trong tay,” cô Place kể.
“Nhưng thật tạ ơn Chúa, cậu ấy đã sống sót. Cậu ấy tìm được lối ra, đập vỡ một cửa sổ để thoát thân. Và ngọn lửa dường như đã tránh cậu ấy – lửa không chạm đến cậu ấy.”
Cô cũng chia sẻ thêm, trong tâm tình cầu nguyện:
“Tôi chỉ muốn tạ ơn Chúa vì đã cứu tôi, và tôi chỉ xin Người cứu những người bạn của tôi đang mất tích, bởi vì thật kinh khủng… tôi nhớ họ lắm.”
Đó là những lời đơn sơ, không khoa học, nhưng rất mạnh mẽ và chạm đến tận đáy lòng. Không ai có thể – hay nên – cố gắng giải thích hay hợp lý hóa một thảm họa như thế này. Và không hề có ý định làm giảm nhẹ nỗi đau sâu sắc của các nạn nhân cũng như gia đình họ. Thế nhưng, trong khoảnh khắc khói lửa và hỗn loạn bao trùm, việc chàng trai ấy sống sót – cùng với hình ảnh một cây Thánh Giá nhỏ trong tay – đã trở thành đối với nhiều người dấu chỉ của sức mạnh, lòng can đảm và đức tin âm thầm.
Có lẽ bởi vì rất nhiều câu chuyện đức tin vĩ đại trong lịch sử không phát sinh từ những đại thánh đường nguy nga, mà từ những giây phút phó thác nhỏ bé giữa sợ hãi. Qua bao thế kỷ, các thánh và các nhà thần bí đã từng nói rằng ánh sáng thường được tìm thấy không phải nơi ta mong đợi, mà nơi con tim sẵn sàng mở ra để đón nhận.
Đối với những ai đang đau buồn, đức tin có thể trở thành người bạn đồng hành trong đêm tối. Một cây thập giá đơn sơ trong bàn tay run rẩy có thể trở thành mỏ neo khi mọi sự khác đều bấp bênh. Thánh Giá, tự nó, không phải là tấm khiên che chắn khỏi đau khổ, nhưng là lời nhắc rằng đau khổ đã từng được thấu hiểu, mang lấy và cứu chuộc.
Câu chuyện này không nhằm tìm “ý nghĩa” cho đau đớn, cũng không cố gắng lý giải mất mát. Đúng hơn, đó là lời nhắc về khả năng của con người trong việc tìm thấy hy vọng — ngay cả giữa tro tàn. Đó là lời mời gọi nhớ rằng, dù thảm kịch có thể xé nát trái tim chúng ta, nó không có tiếng nói sau cùng, khi chúng ta mở lòng ra với lòng trắc ẩn, sự an ủi và lời cầu nguyện.
Trong khi các cộng đoàn tiếp tục cầu nguyện cho các nạn nhân, và các gia đình vẫn đang tìm kiếm câu trả lời cũng như niềm an ủi, thì những câu chuyện sống sót – đặc biệt khi gắn liền với những cử chỉ đức tin – có thể khích lệ chúng ta nắm chặt điều thiện hảo. Chúng mời gọi chúng ta cầu xin không chỉ được bảo vệ khỏi tai họa, mà còn xin can đảm để đối diện với sợ hãi; không chỉ xin an toàn, mà còn xin ơn bền đỗ.
Trong khoảnh khắc u tối và tang thương này, nhiều người đang hướng về lời cầu nguyện, những ngọn nến thắp sáng và sự thinh lặng chia sẻ, để nhận ra rằng giữa khói lửa và mất mát, vẫn còn chỗ cho hy vọng.
Nhà Thờ Thái Hà