
Điều khởi đầu chỉ là một ý tưởng đơn giản giữa những người bạn, nhưng âm thầm trở thành điều mang ý nghĩa sâu sắc hơn nhiều.
Một điều nơi tuổi thiếu niên là khả năng giúp chúng ta nhìn mọi sự bằng ánh mắt mới mẻ. Và điều đó thể hiện rõ nơi ba thiếu niên người Ireland này, những người có lẽ đã tìm ra một cách đặc biệt để biến việc tham dự Thánh Lễ thành một hành trình đầy khám phá.
Theo một video gần đây của RTE News, điều bắt đầu như một lựa chọn vui vẻ thay thế cho một truyền thống lễ hội quen thuộc đã trở thành điều lớn lao hơn đối với ba người bạn đến từ hạt Wicklow, Ireland. Thay vì tham gia “12 quán rượu dịp Giáng Sinh” như thường lệ, Luke Doogue, Stephen Patterson và Dylan Byrne đã quyết định làm điều khác biệt: tham dự Thánh Lễ tại 12 nhà thờ khác nhau.
“Mọi người nghĩ chúng tôi bị điên,” Doogue thừa nhận. Thế nhưng, theo thời gian, ý tưởng ấy dần bén rễ.
Kể từ tháng 11 năm 2024, ba thiếu niên ở độ tuổi 17, 18 và 19 đã tham dự Thánh Lễ tại 50 nhà thờ khác nhau, và họ vẫn tiếp tục. Điều khởi đầu như một niềm vui nho nhỏ nay đã trở thành một nhịp sống riêng, được họ duy trì suốt cả Tuần Thánh, với cảm nhận rằng giờ đây việc này mang ý nghĩa lớn lao hơn họ từng nghĩ.
“Chúng tôi chỉ đơn giản muốn làm điều gì đó khác đi, vậy thì tại sao không?” Doogue tiếp lời. Có một vẻ đẹp trong câu hỏi đơn sơ ấy, và có lẽ chính điều đó làm nên sức hấp dẫn của sáng kiến này.
Thực vậy, đối với nhiều bạn trẻ – và cả người lớn – đời sống đức tin đôi khi trở nên quá khuôn mẫu, như một điều phải làm hơn là một lựa chọn tự do. Điều mà ba người bạn này thực hiện, gần như không cần suy tính nhiều, chính là làm cho đức tin trở nên sống động trở lại – một điều để khám phá, chứ không chỉ là bổn phận phải chịu đựng.
Trên hành trình ấy, họ cũng trở thành những “người quan sát” đầy tinh tế về cách tham dự Thánh Lễ.
Cảm nghiệm về Thánh Lễ
Từ trải nghiệm của mình, các bạn trẻ đã nhận ra nhiều điều đáng trân trọng.
Doogue (giống như Pope Francis) cho rằng bài giảng nên ngắn gọn: “dưới sáu phút sẽ tạo khác biệt rất lớn; điều quan trọng là phải gần gũi, dễ hiểu” – một nhận xét chắc chắn sẽ khiến nhiều người đồng cảm, nhất là những ai từng khó giữ sự tập trung.
Trong khi đó, Patterson lại chú ý nhiều hơn đến bầu khí: “đó là những nụ cười, là cộng đoàn giáo xứ, là các linh mục,” anh nói, nhấn mạnh đến một điều tuy vô hình nhưng rất quan trọng – cảm giác được đón nhận.
Còn Byrne, với nụ cười nhẹ nhàng, giữ cái nhìn rất thực tế: “Tôi thích Thánh Lễ ngắn,” anh nói, rồi thêm rằng ngay cả như vậy, Thánh Lễ vẫn mang lại giá trị lớn lao: “30 phút suy niệm, bạn được ở lại với chính mình.”
Khi đặt những nhận xét này cạnh nhau, ta thấy một bức tranh khá trọn vẹn. Dù tham dự Thánh Lễ tại nhiều nơi khác nhau, các bạn vẫn tìm thấy sự hiệp thông – điều xảy ra khi con người cảm thấy được chào đón, được tự do tham dự, và có thể tìm thấy những giây phút thinh lặng giữa nhịp sống bận rộn.
Sức mạnh âm thầm của việc tham dự Thánh Lễ ở nhiều nơi
Dĩ nhiên, nội dung của mỗi Thánh Lễ luôn là điều cốt yếu, nhưng với những “lữ khách phụng vụ” này, còn có một giá trị đặc biệt khác. Mỗi giáo xứ mang một nhịp điệu riêng, một cách đón tiếp riêng, một cộng đoàn riêng. Việc di chuyển giữa các nơi giúp họ nhận ra điều mà đôi khi ta dễ quên: Thánh Lễ vừa rất địa phương, vừa thuộc về một thực tại phổ quát rộng lớn hơn.
Thánh Lễ có thể thay đổi đôi chút theo từng nơi, nhưng vẫn giữ nguyên bản chất quen thuộc, mang lại cảm giác liên tục và vững vàng, vừa nâng đỡ vừa củng cố đức tin.
Đối với người trẻ, cách tiếp cận này có thể mang lại sự tự do đáng ngạc nhiên. Thay vì xem Thánh Lễ là điều cố định, gắn chặt với một nơi hay một thói quen, nó trở thành điều để khám phá, để trải nghiệm, thậm chí để so sánh. Điều đó mở ra khả năng cùng bạn bè tham dự, nhận ra những điều ý nghĩa, và sống đức tin một cách chủ động hơn.
Và đối với các bậc phụ huynh, đây cũng là một gợi ý đáng suy nghĩ.
Khuyến khích con cái, đặc biệt là những người trẻ trưởng thành, đến với đức tin không phải chỉ vì bổn phận, nhưng với sự tò mò và khao khát khám phá, có thể tạo nên sự khác biệt lớn lao. Một thử thách đơn giản, một kế hoạch chung, hay chỉ một câu hỏi “tại sao không?” cũng đủ để biến trải nghiệm từ điều bị miễn cưỡng thành một chọn lựa tự do.
Điều mà ba người bạn này khám phá ra thật ra không hề phức tạp. Đó đơn giản là: đức tin – cũng như mọi điều khác – sẽ trở nên sống động khi được tiếp cận với tâm hồn rộng mở, một chút sáng tạo, và một chút hài hước để trở nên gần gũi.
Và đôi khi, điều cần thiết để bắt đầu chỉ là một sự sẵn sàng hỏi rằng: tại sao không?
Cerith Gardiner – aleteia.org
Nhà Thờ Thái Hà