Quan tâm

Đức ái bao hàm nhiều đức đối nhân, một trong số đó là quan tâm. Mức độ có thể khác nhau, nhưng điều cần thiết vẫn là vì đức ái: “Hãy làm mọi sự vì đức ái.” (1 Cr 16:16) Hành động vì đức ái thì chuyện nhỏ cũng có giá trị cao trước mặt Thiên Chúa, không vì đức ái mà chỉ “lấy lòng” hoặc “xã giao” thì chuyện lớn cũng không có giá trị đối với Thiên Chúa.

Có thể nói rằng, ở cấp quốc gia và về lĩnh vực chính trị, gọi là ngoại giao, nhưng người ta chỉ bằng mặt mà không bằng lòng, mặc dù gọi là “viếng thăm chính thức.” Người ta thăm viếng nhau theo lời mời chứ không theo tình cảm thực sự. Thật nhiêu khê!

Cách giao tiếp phổ biến trong cuộc sống là thăm viếng nhau. Không ai lại không hơn một lần thăm viếng người khác, có thể chỉ là hỏi thăm bình thường hoặc chuyện vãn khi nhàn rỗi, đặc biệt là những cuộc thăm viếng dành cho người già, bệnh nhân, trẻ mồ côi, tù nhân, nạn nhân, người nghèo, thai phụ, sản phụ,… Có thương thì mới thăm, có kính thì mới viếng.

Khi cầu nguyện bằng Kinh Mân Côi, chúng ta cầu xin qua mầu nhiệm thứ hai của Mùa Vui: “Đức Mẹ thăm viếng Thánh Isave, xin cho con được LÒNG KHIÊM NHƯỜNG.” Đức khiêm nhường rất quan trọng, bởi vì nhân đức này như viên đá góc và như nền tảng của tòa nhà nhân đức. Đức Maria là người tuyệt đối khiêm nhường.

Mặc dù được Sứ thần Gabriel báo Tin Vui nhưng Thục Nữ Maria rất bối rối. Vì thế, Sứ thần liền trấn an: “Thưa bà Maria, xin đừng sợ, vì bà đẹp lòng Thiên Chúa.” (Lc 1:30) Nghe sứ thần nói mình sẽ làm mẹ, Đức Maria “hết hồn” nhưng được giải thích ngay: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.” (Lc 1:35) Không chỉ trấn an, Sứ thần còn dẫn chứng cụ thể về người chị họ Êlidabét mang tiếng là son sẻ mà lại đang mang thai, bởi vì “đối với Thiên Chúa, không có gì là không thể làm được.” (Lc 1:37) Đức Mẹ không chút so đo, chấp nhận ngay. (Lc 1:38) Đức chồng lên đức, phúc chồng lên phúc. Đúng là “bà có phúc hơn mọi người nữ.” (Kinh Kính Mừng)

Các cô gái thời Cựu Ước thật diễm phúc, vì được Thiên Chúa động viên: “Reo vui lên, hỡi thiếu nữ Sion, hò vang dậy đi nào, nhà Ítraen hỡi! Hỡi thiếu nữ Giêrusalem, hãy nức lòng phấn khởi.” (Xp 3:14) Tại sao Thiên Chúa động viên họ? Đây là lý do: “Này Sion, đừng sợ, chớ kinh hãi rụng rời! Đức Chúa, Thiên Chúa của ngươi đang ngự giữa ngươi, Người là Vị cứu tinh, là Đấng anh hùng. Vì ngươi, Chúa sẽ vui mừng hoan hỷ, sẽ lấy tình thương của Người mà đổi mới ngươi. Vì ngươi, Chúa sẽ nhảy múa tưng bừng như trong ngày lễ hội.” (Xp 3:16-18a)

Có Thiên Chúa thì không còn sợ hãi. Không còn sợ là bắt đầu can đảm, có can đảm thì có sức mạnh, có sức mạnh là có Chúa Thánh Thần. Thật tuyệt vời! Không sợ thì người ta có thể làm được nhiều thứ, như Thánh Augustinô nói: “Cứ yêu đi, rồi muốn làm gì thì làm.” Một trong các vấn đề nòng cốt là thực thi đức ái, nhân đức quan trọng trong Kitô giáo – và cả trong đời thường, bởi vì ai cũng muốn yêu và được yêu. Tuy nhiên, Thánh Phaolô cảnh báo: “Lòng bác ái không được giả hình giả bộ. Anh em hãy gớm ghét điều dữ, tha thiết với điều lành; thương mến nhau với tình huynh đệ, coi người khác trọng hơn mình; nhiệt thành, không trễ nải; lấy tinh thần sốt sắng mà phục vụ Chúa.” (Rm 12:9-11) Bác ái đa dạng và nhiều mức độ, muốn thực hiện thì phải có lòng can đảm.

Về đức ái, Thánh Phaolô giải thích: “Hãy vui mừng vì có niềm hy vọng, cứ kiên nhẫn lúc gặp gian truân, và chuyên cần cầu nguyện. Hãy chia sẻ với những người trong dân thánh đang lâm cảnh thiếu thốn, và ân cần tiếp đãi khách đến nhà. Hãy chúc lành cho những người bắt bớ anh em, chúc lành chứ đừng nguyền rủa: vui với người vui, khóc với người khóc. Hãy đồng tâm nhất trí với nhau, đừng tự cao tự đại, nhưng ham thích những gì hèn mọn. Anh em đừng cho mình là khôn ngoan, đừng lấy ác báo ác, hãy chú tâm vào những điều mọi người cho là tốt.” (Rm 12:12-17) Có thể chúng ta cảm thấy có vẻ “dài dòng” một chút, nhưng không thể rút ngắn. Để ý đọc kỹ từng chữ, chúng ta sẽ thấy “nhức đầu” chứ không đơn giản, bởi vì hàm chứa bao điều cần thiết khác.

Theo trình thuật của Thánh Luca, sau khi được sứ thần truyền tin, Đức Maria VỘI VÃ lên đường, đến miền núi, vào một thành thuộc chi tộc Giuđa, vào nhà và chào hỏi ông bà Dacaria – Êlidabét. Vừa nghe tiếng Đức Maria chào, đứa con trong bụng bà Êlidabét nhảy lên, bà được ĐẦY TRÀN THÁNH THẦN và liền kêu lớn tiếng: “Em được chúc phúc hơn mọi người phụ nữ, và người con em đang cưu mang cũng được chúc phúc. Bởi đâu tôi được Thân Mẫu Chúa tôi đến với tôi thế này? Vì này đây, tai tôi vừa nghe tiếng em chào, đứa con trong bụng đã nhảy lên vui sướng. Em thật CÓ PHÚC vì đã TIN rằng Chúa sẽ thực hiện những gì Người đã nói với em.” (Lc 1:42-45)

Nếu thực sự thành tâm TIN thì cái PHÚC xuất hiện ngay trong mỗi con người. Phúc – Họa là do mình. Tuy nhiên, Thánh TS Teresa Avila cho biết: “Tin mình được Chúa thương thì không là kiêu ngạo, nhưng tưởng mình được Chúa thương thì lại là kiêu ngạo.” Đó là điều cần lưu ý để tránh ảo tưởng.

Nghe người chị chúc mừng thì Đức Maria liền vang lời chúc tụng Thiên Chúa với bài Thánh Ca “Ngợi Khen” (Magnificat, Lc 1:45-55) bất hủ:

Hồn tôi ca ngợi Chúa Trời

Trí tôi hớn hở mừng vui vô cùng

Vì Thiên Chúa, Đấng muôn trùng

Đã thương nhìn tới phận thường nữ nhi

Mọi đời mãi mãi ngợi ca

Rằng tôi diễm phúc, người ta chẳng bằng

Bao điều cao cả vô song

Đều do chính Đấng Toàn Năng đã làm

Danh Người chí thánh chí tôn

Lòng thương xót Chúa trải muôn muôn đời

Tay Người sức mạnh tuyệt vời

Dẹp hết những người lòng trí kiêu căng

Người quyền thế hết đường ngông

Còn kẻ khiêm nhường được Chúa nâng cao

Những người nghèo Chúa thưởng nhiều

Còn những người giàu chịu trắng tay luôn

Chúa phù hộ Ít-ra-en

Những người tôi tớ vẫn luôn tín thành

Như lời Chúa hứa rành rành

Lòng thương xót Chúa vẫn dành tôi trung

Áp-ra-ham Tổ phụ chung

Muôn đời con cháu được cùng hưởng ơn

Lạy Thiên Chúa quan phòng và tiền định, xin tạ ơn Ngài đã ban Đóa Hoa Maria tuyệt hảo, xin dạy chúng con biết cách noi gương Đức Mẹ, xin thánh hóa và biến chúng con thành khí cụ bình an của Ngài.

Lạy Thánh Mẫu đồng trinh, chúng con xin hợp tiếng chúc tụng Mẹ, xin hướng dẫn, che chở, và hướng dẫn chúng con đến gần Chúa. Xin Mẹ bảo vệ và gìn giữ chúng con trong hoàn cảnh nhiễu nhương và nguy hiểm vì dịch bệnh hiện nay. Xin cho thế giới được tự do và bình an đích thực. Chúng con cầu xin nhân danh Thánh Tử Giêsu Kitô, Đấng Cứu Độ duy nhất của nhân loại. Amen.

TRẦM THIÊN THU

Xem thêm – https://tramthienthu.blogspot.com/2016/05/uc-me-tham-vieng.html